http://s2yeuem.hexat.com/xem?id=bay-ngay-lam-gia-su.h&p=19" />

| 2016-02-05 | 14:15:37 |

![]() | Posted by: Vu Domord Bài viết: bảy ngày làm gia sư Chuyên mục: truyện tổng hợp Ngày đăng: 2016-02-13 100/100 cho 1
Total Visits: 49115328
|
Anh đã sai ngay từ đầu khi nhìn nhận em…và có thể đến giờ vẫn sai…nếu chuyến tàu kia cho anh biết nó hướng về phương em, ngay lúc này đây anh chắc chắn mình sẽ là hành khách cuối cùng…
….
Về thôi…tất cả rồi sẽ qua đi…
….
Anh sẽ giữ mãi nụ cười của em cho riêng mình ở chính nơi đây, nơi đã gắn bó với anh suốt chặng đường tìm kiếm một hướng đi cho riêng mình…
….
“Anh gì ơi cho em đi nhờ đoạn được không?”
“Tôi giật mình quay lại…và không tin vào mắt mình…”
Em đứng đó…
“Này có nghe thấy em nói gì ko đấy?”
…
…
“à… uh…anh…”
….tôi ko biết nói gì…và thật sự lần đầu tiên tôi lúng túng khi đứng trước một cô gái…
Em tiến lại gần hơn…gần đến nỗi tôi cảm giác em có thể nghe thấy nhịp đập trái tim mình…
Đứng sát bên tôi em nói nhó “cho em đi nhờ nhé…”
Tôi vẫn đứng như câm lặng…
“à em vừa phát hiện ra một điều …”
“em chưa gặp một thầy giáo nào ngốc như anh…”
…thật sự không thể diễn tả được cảm giác của tôi lúc này…
Em vẫn như không biết điều ấy…vẫn cười…nụ cười trong khoảng lặng bên tôi…
…”Uh anh ngốc thật…và người ngốc này không cho ai đi nhờ hết em nhé…”
“không cho à? Em lấy xe đấy…”
“Sao không chờ anh đến?…”
“Ai nói sẽ chờ anh…”
…
“Uh …biết thế mình không quay lại luôn..”
Tôi vẫn chưa biết phải nói với em điều gì, và ko biết em có hiểu cảm giác của tôi lúc này ko?…”
Em nói “Chị ấy là người đến trước mà…lên em nhường…”
“Này nói nãy giờ có nghe thấy ko vậy…”
“Uh anh nghe rồi…giờ em định đi đâu…”
…”Xem nào cái tội bắt em chờ…”
“Phạt đi lang thang với em đến tối và mời em bữa cuối…thế nhé…nhẹ nhàng rồi đấy..”
“Hix em lang thang chưa chán à…thôi về đi, mai em đi chuyến mấy giờ….”
“Kệ đi đó là chuyện của ngày mai…để em sống hết hôm nay đã ..mai rồi tính…”
“mà sao em ướt hết vậy…ko lạnh à…”
“Lạnh…nghịch nước đó…”
….
….
“Cho chừa…”
“Còn nói được vậy….ai dậy em thế…”
…
“Thôi về đi em…”
“Ko…”
“Vậy về thay quần áo rồi em muốn đi đâu cũng được…”
“Anh về mà thay…”
….
“Lạnh hay không em tự biết…bao năm tháng rồi em chờ mong ngày mình lạnh như hôm nay anh à…”
….
Tôi còn biết nói gì nữa đây…
…
“đây là nơi quan trọng mà em nhất định phải đến đó à…”
“Em đã nói là chờ anh mà…và để chờ anh thì còn nơi nào chắc chắn hơn nơi này…”
“Em thông minh phải không…hơn thầy là cái chắc…” cười…
“em 18 rồi đúng không…’
“gần thôi…’
“uh anh hỏi chỉ để biết mình không nhầm …”
“Nhầm gì…xin ngày sinh nhật không?”
“Ko …khi muốn tự anh sẽ biết…”
….
“Em phải đến anh à..dù không chờ anh em cũng sẽ đến…vì chính nơi này, đã cho em tìm thấy nụ cười…tìm thấy mình và chính nó cũng giúp em nhìn thấy một con đường thênh thang phía trước…nơi em biết em phải bước đi những bước tiếp theo như thế nào…vì nó em ra đi và cũng nhất định vì nó em sẽ quay về…
….
“Đi thôi anh…”
“Hôm nay thấy anh lạ ghê…”
….”Vâng tôi đang điên cái đầu đây…”
“Vì em à….”
…
…
“Sắp vì rồi…”
.....
“Mà máy em đâu…”
...
“Thôi rồi em để trên bờ..lúc xuống nước…”
….
“Lậy hồn…hồn nhớ để đâu không…”
Nói rồi em với tôi cùng quay lại bãi bồi…
…
Chiếc điện thoại vẫn nằm đó…đẫm hơi sương…
…”Nhìn xem, biết bao cuộc gọi không…”
“Xem nào..à có 5 cuộc gọi nhỡ…1 của người không tên và 4 của người yêu em…”
“Cái gì….’người yêu em’…nghe nhầm không ta…sao không nói là ‘người em yêu”
….
“Không nhầm đâu…1 tin nhắn…xem nào….”
“Em đang ở đâu…nhắn lại cho anh ngay nhé…”
“chờ tí…”
“Để em nhắn lại không người ta mong….”
“Em có thôi không…”
Vẫn tiếp túc ấn…
“Rồi cứ chờ đấy…”
“ủa anh sao vậy…việc của em mà…”
“Có tin nhắn kìa …đọc đi anh…”
“Việc của anh mà…”
….
Mở máy…tin nhắn lại…”em ở ngay bên anh…tìm chi vậy…”
Cú…nhắn lại…
“Sao anh không thấy nhỉ....hix em là ma à…”
….
Và hậu quả thế nào thì các bạn chắc đoán được…
…
“Thôi được rồi…lần nào đi với em về cũng thâm tím hết …”
“Giờ về được chưa…”
…
“Chưa ….”
“Này cho em ở